Nơi Lâu Vĩnh đến là một quán bar sầm uất ngoài vùng ngoại ô, nơi đây được trang trí theo phong cách cổ điển với tông màu tối bởi những góc tường được làm bằng gỗ cao cấp, đồ vật trang trí cũng là những bước tượng bằng gỗ hoặc tre vô cùng tinh xảo.
Vừa bước vào quán, chóp mũi hắn đã ngửi thấy mùi gỗ ấm áp vây quanh, đôi mắt nhanh chóng đảo quanh, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy người cần gặp ở một góc tối trong quán. Đôi giày da nhẹ nhàng dẫm lên mặt nền làm bằng đá cẩm thạch mát lạnh, chẳng mấy chốc đã di chuyển đến trước mặt người kia. Lâu Vĩnh còn không đợi người kia ngẩng mặt lên nhìn hắn, môi mỏng hơi nhếch lên một vẻ biếng nhác, trong hơi thở không giấu nổi sự tức giận mà cất tiếng:
“Vì sao lại thu nhận cô ta? Thu nhận xong rồi mới nói cho tôi biết? Hoắc Kỳ Vũ, cậu đây là muốn âm mưu chuyện quái quỷ gì?”
Hoắc Kỳ Vũ trước những câu hỏi dồn dập kia lại lựa chọn im lặng không trả lời, đôi mắt nâu kia có phần lơ đãng nhìn đến phần cổ của Lâu Vĩnh. Bởi vì Lâu Vĩnh đi vội, hắn chỉ tiện mặc một chiếc áo phông cổ tròn đơn giản cùng chiếc quần Jogger màu đen, kết hợp với khuôn mặt đẹp không tì vết kia của hắn càng khiến cho người khác có cảm giác vừa không ăn khớp, lại hút mắt đến lạ.
Tất nhiên, thứ Hoắc Kỳ Vũ nhìn thấy không phải là những thứ tầm thường này, mà tại cổ của người đàn ông tên Lâu Vĩnh kia vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573483/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.