“Em có biết rằng tôi đã gọi cho em bao nhiêu cuộc không?”
Đàm Nhu Nhi cảm nhận được sự dịu dàng dung túng trong ánh mắt sắc sảo kia, tâm tình lúc này mới lấy lại được sự bình tĩnh. Đôi mắt to tròn chậm rãi mở ra nhìn tới khuôn mặt tinh xảo của người đàn ông. Trong đôi mắt kia ngập một tầng nước, chỉ cần cô hơi chớp mắt thì chắc chắn nước mắt sẽ rơi xuống ngay lập tức.
Cô chậm rãi gật đầu, cánh môi hồng hồng hơi hé ra, từ cổ họng tràn ra âm thanh nhẹ nhàng dễ nghe:
“154 cuộc gọi, hơn 50 tin nhắn… Lâu Vĩnh, em thực sự xin lỗi anh, em biết rằng anh lo lắng, nhưng chỉ một lần này thôi tha thứ cho em nhé?”
Hơn ai hết, Đàm Nhu Nhi hiểu được cảm giác bị động phải lo lắng cho người khác là như thế nào, tuy rằng chuyện này chẳng qua là vô ý mà thành, tuy nhiên khi nhìn thấy ánh mắt nóng rực xen lẫn chút khủng hoảng của Lâu Vĩnh lúc đón mình, Nhu Nhi hoàn toàn hiểu được loại chuyện này đối với Lâu Vĩnh không được liệt vào danh sách chuyện nhỏ.
Đúng hơn hết, đối với Lâu Vĩnh, chỉ cần là chuyện của Đàm Nhu Nhi, hắn đều xem là chuyện lớn. Chỉ cần là vấn đề liên quan đến cô, hắn đều vô cùng sốt sắng dò hỏi.
Riêng hôm nay, bởi vì hắn đã quá lơ đãng, nghĩ rằng hai chị em bọn họ đi chơi sẽ không gặp chuyện gì, dù sao thành phố A này cũng là địa bàn của hắn, muốn tìm người không khó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573485/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.