“Lâu Vĩnh, cậu có biết rằng cậu đang giấu chính bản thân mình trước mặt người con gái dành mọi tình cảm cho cậu? Tôi còn tưởng cậu đối với tình yêu của mình rất có tự tin?” - Hoắc Kỳ Vũ hơi mím môi, lại tiếp tục lời nói của mình. Nhưng lúc này Lâu Vĩnh đã không còn chần chừ nữa mà hoàn toàn rời khỏi quán bar sầm uất kia, bỏ lại Hoắc Kỳ Vũ một mình còn lại.
Lúc này, dưới bóng đèn ấm áp của quán, khuôn mặt của Kỳ Vũ hơi trầm xuống, dưới đáy mắt là sự yên tĩnh đến đáng sợ. Thật lâu sau, hắn ta chậm rãi thở ra một tiếng, lại cười lên, trong tiếng cười kia còn vang vảng là giọng nói trầm thấp của người đàn ông:
“Lâu Vĩnh à Lâu Vĩnh, không ngờ lại có ngày tôi nhìn thấy nỗi sợ ngu xuẩn này của cậu…”
Có kẻ cười thì sẽ có người khóc. Tuy rằng ngoài mặt không quan tâm đến lời mà Hoắc Kỳ Vũ nói, nhưng trong lòng Lâu Vĩnh, dư âm của câu nói kia vẫn đọng lại trong bộ não, tựa hồ như bị vọng lại, lặp đi lặp lại liên hoàn trong não bộ của hắn. Khiến hắn không thể nào bình tâm được.
Lâu Vĩnh sau khi rời khỏi quán bar không lựa chọn về nhà của Đàm Nhu Nhi ngay lập tức, hắn ta đương nhiên nhận ra được sắc mặt của mình nếu trở về nơi ấy sẽ khiến bé con của mình lo lắng nhường nào, mà hắn lại phải suy nghĩ ra lí do nào đó biện hộ cho cô không phải lo lắng. Thay vì vậy, hắn tốt hơn hết vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573481/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.