Editor: Cua
Tôi ngay lập tức nhả miệng, trêи vai trắng nõn của Cát Ngọc, đã bị tôi cắn nát da thịt, nhưng cũng không hề có máu chảy ra, tôi biết. Quỷ không có huyết dịch.
Dù là như thế, Cát Ngọc cũng đau đến mức cau lại đôi mi thanh tú, ôm vai hỏi tôi: A Bố, anh đến tột cùng là thế nào?
Tôi rất hối lỗi, tôi ôm đầu của chính mình nói: Anh chính là cảm giác mình hơi đói, sau đó há mồm liền cắn, anh không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện như vậy.
Tối hôm đó, sau khi tôi dỗ Cát Ngọc ngủ, một thân một mình ngồi ở ngoài cửa, hút nửa gói thuốc.
Sáng sớm hôm sau, tôi tỉnh lại ở trêи sô pha, rửa mặt xong liền chuẩn bị đi ra cửa, dự định đi bệnh viện trung tâm thành phố xem nhị gia cùng chú trung niên còn ở đó hay không.
Ngay khi tôi vừa mới đi ngang qua văn phòng Trần Vĩ, hắn bỗng nhiên từ trong phòng làm việc đi ra. Sau khi thấy tôi, đầu tiên là gọi một câu lão đệ, sau đó liền đưa cho tôi một điếu thuốc.
Ha ha, lão đệ, tối hôm qua ta uống say. Trần Vĩ cười nói.
Ừ, Trần ca, tôi cũng uống say. Tôi cũng cười nói.
Hai chúng hút thuốc, ai cũng không nói chuyện, bầu không khí có chút lúng túng. Một lát sau, Trần Vĩ nói: Lão đệ, cái kia… Tối hôm qua ta không nói gì mê sảng chứ?
Tôi sững sờ, hút một hơi thuốc. Làm bộ cố gắng nghĩ lại, cau mày nghĩ một lát, nói: Không có ah.
Ha ha, vậy thì tốt a, con người của ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672004/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.