Chờ đợi, là vô cùng buồn chán.
Chờ đến lúc tôi lái đến xưởng đốt, vừa thấy hành khách xuống xe, lập tức lấy tờ tiền một trăm đồng màu đỏ kia ra, trêи tờ giấy màu đỏ hiển nhiên viết một dòng chữ.
“Nếu muốn phá vỡ bí ẩn của nhà xưởng, bắt buộc không cần tìm mèo già.”
Tôi liền thấy choáng váng, chữ trêи tờ giấy này à có ý gì?
Nửa câu đầu tôi hiểu, nửa câu sau tôi không làm rõ được, nửa câu sau đầu tiên viết hai chữ ‘bắt buộc’, ở giữa là hai chữ là ‘không cần’, cái này không phải vô nghĩa sao?
Nếu ‘bắt buộc’, còn nói ‘không cần’, đây không phải cố ý trêu chọc tôi sao?
Nhưng tôi biết, nội dung viết trêи tờ tiền giấy này, tuyệt đối không phải vô nghĩa, tôi nghĩ đến bé trai kia, gia hoả này là quỷ, hay là người?. Nhưng nhất định là hắn được ‘người kia’ phái tới giúp tôi.
Phản ứng đầu tiên của tôi là nhớ tới người thao túng con quạ lửa kia, cao nhân bắt lão tổ phải hiện thân!
Hẳn là hắn!
Nhưng hắn là ai, vẫn là bí mật trong lòng tôi, một cậu đố quấn quanh cổ tôi.
Ngồi ở chỗ ngồi của tài xế, suy tư hồi lâu, tôi cũng không biết cái ‘bắt buộc không cần’ kia rốt cuộc là ý gì, thấy sắp lái xong chuyến xe rồi, tôi liền mau chóng trở về.
Trêи đường trở về, tôi một mực suy nghĩ, đến lúc lái xe về đến tổng trạm, vẫn không thể nghĩ ra nguyên nhân.
Chờ sau khi tôi lái vào tổng trạm xong. Trần Vĩ liền vội vàng gọi tôi, nói: Lão đệ, ta đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671996/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.