Editor: Cua
Tôi nói: Ai, đừng a, ngươi nếu như cứu tôi ra…tôi không có tội cũng thành có tội!
Lão tổ có chút rối loạn tâm thần, nói: Ngươi còn để ý những thứ này?
Tôi nói: Lão tổ. Ngươi không phải là người, không đúng, ý của ta là, ngươi không phải là người bình thường, ngươi chắc chắn sẽ không để ý những chuyện này, nhưng ta còn sinh hoạt đây bình thường trong xã hội, nếu như ta vượt ngục, vậy thì một vạn phần trăm là có tội.
Lão tổ nghĩ hồi lâu, cuối cùng xì một tiếng nở nụ cười, hắn nhìn phòng giam của tôi, nói: Cũng đúng, đem ngươi giam giữ ở đây, cũng đỡ phải trông chừng ngươi chạy, đến lúc đó ta liền trực tiếp tới đây tìm ngươi là được rồi!
Lão tổ đến tột cùng có bao nhiêu thần thông. Tôi tạm thời không nghĩ ra, trước lúc tôi bị bắt, hắn sẽ biết, hơn nữa còn có thể lặng yên không một tiếng động, né tránh tầng tầng canh gác chạy đến phòng giam, tôi cảm thấy, lão tổ hẳn là một con quỷ.
Sáng sớm hôm sau, Trần Vĩ tới thăm tôi, nói đang cố gắng vận dụng quan hệ, xem có thể đưa tôi ra ngoài không.
Tôi cười nói: Nào có đơn giản như vậy, lần này đoán chừng là rất khó giải quyết.
Trải qua một buổi tối, tôi cũng coi như là suy nghĩ rõ ràng. Nếu như lần này tôi bị phán ở tù mười năm, hai mươi năm, nếu như cố gắng lao động cải tạo, có lẽ còn có thể giảm hình phạt. Nếu như trực tiếp bị phán tử hình, tôi sẽ theo lão tổ chạy trốn.
Dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671995/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.