*Editor: Mộc
Lúc nói chuyện, lão tổ trừng hai mắt, nhìn về phía nòng súng, tay tôi có chút run rẩy, không biết lão tổ có ý gì.
Cụ thể mà nói. Tôi không biết lão tổ là cố ý nói mát, hay là thật lòng muốn cho tôi nổ súng bắn hắn.
Nếu như lão tổ nói mát, vậy tôi nổ súng, chẳng phải là trực tiếp bị lão tổ bóp chết sao?
Sau khi cân nhắc hơn thiệt, tôi nuốt nước bọt, nói: “Ta… Ta không dám bắn.”
Lão tổ hừ lạnh một tiếng, nói: “Không có tiền đồ!”
Sau đó lão tổ lấy súng lục trong tay của tôi, nói với tôi: “Mở to hai mắt mà nhìn!”
Lão tổ nắm lấy súng lục, thế nhưng lại đem súng nhắm vào tròng mắt của chính mình, trong nháy mắt tôi không kịp phản ứng, chỉ nghe ‘bang’ một tiếng, một ngọn lửa bắn ra từ bên trong súng lục.
Thời khắc này, thời gian như dừng lại, dường như tôi có thể thấy được tốc độ viên đạn bắn ra. Tôi chỉ cảm thấy không khí trong đất trời cũng bắt đầu ngưng lại.
Khi viên đạn kia bay đến trước mắt lão tổ, sắp bắn vào con ngươi lão tổ, lão tổ bỗng nhiên nhắm mắt! Trong khoảnh khắc viên đạn sắp chạm vào con ngươi, mí mắt lão tổ bỗng nhiên khép kín, kẹp chặt lấy viên đạn, đầu đạn liền dừng lại ở mí mắt!
Ở hai bên đầu đạn. Còn có thể thấy rõ ràng tơ máu trêи con ngươi lão tổ! “Võ công trong thiên hạ. Vô kiên bất phá, duy mau bất phá (?),nhưng ta cho ngươi biết, ta đây không phải là võ công!” Lão tổ híp mắt, mí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671994/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.