Editor: Cua
Trêи đường chạy tới nhà xưởng, nổi lên âm thanh tách tách mưa nhỏ, tôi kéo kính xe xuống, không khí mát mẻ ùa vào xua đi cảm giác bí bách trong xe. Không khỏi cảm thấy tinh thần sảng kɧօáϊ.
“Lần này chúng ta sẽ cùng chú Quỷ thúc giao đấu.” Tôi nhàn nhạt nói một câu.
Chú trung niên nói: Chú Quỷ, người này không đơn giản, nếu như nói riêng về công phu quyền cước, ta không e ngại hắn, nhưng hắn hiểu quá nhiều bàng môn tà đạo, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Nhị Gia hừ lạnh một tiếng: Ta liền chuyên trị các loại bàng môn tà đạo!
Trêи đường không ai nói nữa, rất nhanh, xe lái đến gần nhà xưởng bỏ hoang, chúng tôi ở trêи xe xe, lần thứ hai xác định mặt nạ của nhau, bảo đảm một khi đánh nhau sẽ không ngộ thương người của mình.
Tôi rút ra thanh chủy thủ chú trung niên cho tôi, giờ khắc này trêи chủy thủ đã bắt đầu hiện ra hàn quang rồi. Ở khoảng cách cách nhà xưởng trăm mét đều có âm khí kéo tới, cũng không biết bên trong nhà xưởng này đến cùng là đang làm gì.
Chúng tôi đi trêи con đường mọc đầy cỏ dại, chậm rãi hướng về nhà xưởng đi đến, lúc đến trước cửa nhà xưởng. Nhị Gia mới vừa liếc mắt nhìn, liền nói: Chậm đã!
Mọi người dừng lại. Không biết vì sao, nhìn Nhị Gia .
Nhị Gia không lên tiếng, hai tay chắp ở sau lưng, đi tới đi lui trước cửa lớn, nhưng bất kể đi lại thế nào, trước sau cũng không đi vào.
Cũng không ai dám quấy rối Nhị Gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671981/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.