Trêи đường trở về, tôi gần như đạp ga hết mức, hơn một giờ đêm, ở trêи đường, đừng nói là người, ngay cả quỷ cũng không có.
Một mạch xông về phía trước. Hi vọng nhanh lên một chút, đuổi kịp chiếc xe 14 kia, bởi vì tôi cảm thấy tài xế của chiếc xe 14 đó, chính là Trần Vĩ!
Vừa nãy, tôi cố ý gọi điện thoại cho hắn, chính là muốn nghe xem hắn ở nơi nào, nếu như hắn đang lái xe bus, nhất định sẽ truyền đến tiếng ô tô khởi động, đến mỗi một cái trạm dừng, hành khách lên xe cũng sẽ dẫm đạp mặt đất, phát ra âm thanh, cùng với âm thanh bỏ tiền vào hộp của xe bus.
Nhưng mới rồi trong lúc cùng Trần Vĩ gọi điện thoại, hắn bên kia vẫn luôn rất yên tĩnh, tĩnh giống như là ngồi trong phòng. Tôi cảm thấy hắn hẳn là đem xe đỗ tại ven đường, mới tiếp điện thoại tôi.
Vì lẽ đó, tôi mới tăng nhanh tốc độ truy đuổi, nếu như đúng như ý nghĩ của tôi. Như vậ, Trần Vĩ, người này có gì đó quái lạ rồi.
Chờ đến lúc tôi xông vào Phòng Tử Điếm (tên của bến xe chăng?). Cũng không gặp lại chiếc xe 14 kia, hơn nữa sau khi tôi lái xe tiến vào tổng trạm, tôi tìm khắp các góc tổng trạm, cũng không phát hiện chiếc xe bus Lam Tinh thứ hai.
Loại xe bus kiểu cũ này, chỉ có chiếc xe này của tôi.
Trong lòng tôi cả kinh, nghĩ thầm: Chẳng lẽ chiếc xe bus số 14 kia, không phải dừng Phòng Tử điếm? Mà là chỗ xa hơn?
Không đúng!
Đây tuyệt đối là chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671980/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.