Tôi hỏi Nhị gia đây là cái gì ?
“Đây là thuốc hóa quỷ, mỗi ngày một bao, liền trong mười ngày, có thể hóa nửa người nửa quỷ. ” Nhị gia lẳng lặng nói.
Cái này tôi không hiểu, thấy trêи mặt tôi nghi hoặc. Nhị gia nói tiếp “Vốn là ta là dự định sau khi tìm thấy mắt quỷ, sẽ giúp ngươi gột rửa thân thể, nhưng hiện đang giúp ngươi thu phục Quỷ Hồn, ngươi phải có chút bản lãnh.”
Tôi cũng không nghĩ nhiều, mở bao thuốc bột ra, trực tiếp đổ vào miệng, cảm giác có chút khổ, nhưng vẫn trong phạm vi chịu đựng.
Buổi chiều mai, xe khách sửa xong, chúng tôi một lần nữa xuất phát. Ở trêи đường, tôi lặng lẽ lấy lọ sứ Thanh Hoa nhỏ ra, trong lúc xoa xoa thân bình, liền có thể rõ ràng cảm giác được bên trong truyền đến nhảy lên.
Chờ đến khi chúng tôi chạy tới đảo Hải Nam. Kỳ nghỉ của tôi cũng gần như kết thúc, Trần Vĩ gọi điện thoại hỏi tôi đang ở đâu. Tôi không nghe máy.
Nhưng trong lòng cảm giác khó chịu, cũng không biết nên làm gì, suy nghĩ một chút, liền gọi điện thoại cho Cát Ngọc.
“Cát Ngọc, em biết phòng thuê của anh ở đâu chứ? Em trước tiên chuyển tới phòng anh, trong mấy ngày nữa anh không thể về. Hay là anh nên liền rời khỏi công ty vận tải Đông Phong.”
Cát Ngọc không nói gì, chỉ ừ một tiếng.
Chú trung niên vỗ vỗ bờ vai của tôi, nói “A Bố, rời khỏi công ty vận tải Đông Phong đi, công việc dễ tìm mà, ta giúp ngươi là được.”
Lạc đà gầy còn lớn hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671949/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.