Nhị gia cười nói “Tiểu quỷ không phải ai cũng có thể nuôi, ngươi muốn nuôi, còn phải xem ngươi có thực lực hay không?”
“Nếu như tôi không có thực lực?”
“Không có thực lực, ngươi còn dám nuôi tiểu quỷ, như vậy chẳng khác gì là muốn chết cả. Đầu tiên chính ngươi sẽ không có cách nào áp chế tiểu quỷ. Ngươi dựa vào cái gì để tiểu quỷ nghe lời ngươi?”
Tôi nghe Nhị gia nói cái này, vô cùng hợp lý, gật gù không nói thêm nữa.
Một lát sau, Nhị gia liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, lúc này nhìn vào hư không hỏi có chuyện gì đặc biệt?
“Được, ta biết rồi.” Nhị gia mở hộp mỹ phẩm, nhìn dáng dấp như là thu hồi hai tên tiểu quỷ.
“Đi theo ta.” Nhị gia vung tay lên, mang theo tôi liền hướng về phía cầu thang.
Tôi vội vàng đuổi theo, hỏi Nhị gia đi đâu?
Nhị gia lạnh giọng nói “Lên tầng bốn, tìm âu phục tiểu tử.”
Chờ chúng tôi đến cửa cầu thang, đột nhiên phát hiện, ở tầng ba lại xuất hiện một cái cầu thang lên tầng bốn!
Mà giờ khắc này trêи lầu bốn lại truyền đến một tiếng kêu rêи “Đại ca, ta cầu xin ngươi đừng đi. Ngươi giúp ta mở cửa ra có được hay không?”
Âm thanh này nghe vô cùng quen thuộc, chính là của người đàn ông bị bệnh tâm thần.
Lên tầng bốn, Nhị gia và tôi nhìn thấy chú trung niên đang đứng ở hành lang, gặp phải tình huống khó xử, người đàn ông bị bệnh tâm thần ôm chặt lấy chân chú trung niên không buông. Khóc lóc nói “Đại ca a, ta cầu xin ngươi, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671948/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.