Chỉ trong một khoảnh khắc như vậy, hình ảnh lập tức biến mất, tôi lắc đầu, có chút mộng. Tình cảnh vừa rồi không thể nào thấy được rõ ràng, cũng có thể nói rằng không có đủ thời gian để nhìn rõ ràng.
Đại khái là tôi nhìn thấy tôi, chú trung niên, Cát Ngọc, ông lão què chân, Nghịch Thiên, chúng tôi năm người cùng nhau đi về phía trước, nhưng phía sau cách đó không xa có một cái bóng đen đang theo sau.
Trong lòng tôi cả kinh, nhớ tới lúc ở núi Long Hổ bị trúng vết chân người đà quỷ, còn có con quỷ muốn giết tôi nhưng lại cùng tôi tán ngẫu. Chẳng lẽ, lần này hắn vẫn muốn theo dõi tôi? Vẫn muốn giết tôi?
Thời gian khẩn cấp, tôi liên lạc với mọi người, chuyến đi này sẽ do Nghịch Thiên dẫn đường. Ban ngày nếu mà hắn vẫn đeo chiếc mặt nạ thì trông rất là quỷ dị, tôi chính là đang phát sầu vì không biết bảo hắn nên làm gì, thì hắn đã đến.
Trêи cổ hắn đeo một chiếc khăn quàng rất thời thượng, trêи mặt đeo một cái kính râm cơ lớn, trêи đỉnh đầu còn đội một chiếc mũ cao bồi. Khoan hãy nói, bộ trang phục này trông rất moden.
Xế chiều hôm đó, chúng tôi đi thẳng đến chỗ cần đến, lần này mục tiêu không rõ ràng, chỉ biết đại khái tên tỉnh và là khu vực gần nội thành, địa chỉ cụ thể cũng không rõ ràng.
Hiện tại mấy người chúng tôi đều tụ tập lại với nhau, tôi thấy trong thời gian ngắn tôi sẽ không bị giết chết.
Lúc gần đi, tôi cầm đồng xu nhìn về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671932/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.