Mấy người chúng tôi đồng thời giật mình, thân thể run run trong nháy mắt, hầu như đều đứng hết lên. Tất cả đều rút dao đựng trong balo ra, cảnh giác nhìn chằm chằm bốn phía.
“Lẽ nào nơi này vẫn có người ở sao?” Cát Ngọc nhỏ giọng nói một câu.
Câu nói này đúng là nhắc nhở chúng tôi rằng có thể còn có những người đời sau, họ cho rằng thiên hạ bên ngoài vẫn đại loạn, nên vẫn cứ ở lại đây, cái này cũng là điều có thể xảy ra.
“Đi, ra ngoài xem chút”. Có kinh nghiệm từ lần đi núi Long Hổ, lần này chú trung niên cùng với ông lão què chân ở lại đây trông coi trang bị và thức ăn, còn tôi, Cát Ngọc, Nghịch Thiên, ba người cầm dao đi ra con đường chính của trấn Thanh Linh.
Buổi tối gió thổi ào ào, những chiếc đèn lồng treo lơ lửng trêи mái hiên của toàn bộ căn nhà ở trấn Thanh Linh đều đung đưa theo gió.
Ba người chúng tôi cẩn thận tìm tới nơi khởi nguồn của mùi thịt, cuối cùng cũng xác định được mùi này lan ra từ một căn phòng giăng kín mạng nhện.
Khi đi đến cửa của căn phòng này, mùi thịt càng ngày càng nồng. Nghịch Thiên đang muốn đi vào, tôi nhỏ giọng nói: “Lão đại, tuỳ tiện đi vào không hay lắm chứ?”
Nghịch Thiên suy nghĩ một chút, nói: “Không sao, ta thân thể rơm rạ không sợ đao thương thương tổn”.
Ngay sau đó, Nghịch Thiên đi ở phía trước, tôi cùng Cát Ngọc đi theo phía sau, tiến vào trong phòng, nhìn trêи đỉnh đầu lít nha lít nhít mạng nhện, có chút sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671933/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.