Bên trêи xương sườn hắn khắc một chữ: Không!
Xương sườn tôi khắc chữ Sinh, Cát Ngọc là chữ Môn, chú trung niên là chữ Không!
Sinh môn không?
Sinh không môn?
Không sinh môn?
Tôi không biết ba chữ này có ý nghĩa gì, nhưng Cát Ngọc với bà Phùng nói với tôi, không nên dễ dàng tin bất cứ người nào.
Đặc biệt là chú trung niên.
Tôi đối với hắn cũng có chút hiểu, hắn nói hưu nói vượn với dáng vẻ đàng hoàng trịnh trọng, dọa người khác lên lên xuống xuống.
Chờ hắn đi tới, tôi cất đồng xu đi.
“Tìm ta làm gì?” Sau khi lên xe, hắn ngồi ở vị trí kế bên tài xế hỏi tôi.
Tôi nói: “Đêm nay lại kỳ lạ, phỏng chừng tôi lái chuyến này nhất định sẽ có chuyện, vì thế gọi chú đến, hỏi xem phải làm sao”.
Hắn nói: “Nhân lúc đêm nay ta đến đây, vậy thì sau khi lái chuyến xuất phát trở về, lại đi tới cái ngôi nhà cũ Dân quốc kia, thế nào?”
Tôi nghĩ ngợi, nói: “Cái tên chú Quỷ kia khẳng định đã triển khai vu thuật bên trong căn nhà cũ đó rồi. Một khi chúng ta đi vào, nhất định sẽ bị phát hiện”.
“Không sao đâu, ta cũng đoán được lần này đi tên chú Quỷ kia sẽ biết, những hắn sẽ không đụng đến chúng ta đâu”.
Vừa nghe lời này, liền nói: “Chú xác định như vậy?”
Chú trung niên liếc mắt nhìn ra sau khoang xe, xác định xung quanh không có người, mới nhoài người tới và nói: “Ta thấy hắn thả chúng ta đi, bởi vì hắn muốn tìm được viên mắt quỷ kia”.
“Chú biết cái viên mắt quỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671921/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.