Bóng tay này rất lớn, hai cái bóng tay song song duỗi về phía trước, năm ngón tay mở ra.
Trong phòng hình như có gió âm nổi lên, tôi cảm giác xương sống có chút lạnh. Trong nháy mắt lúc gió âm này thổi lên, trêи đỉnh đầu đèn lồng không lay động, nhưng cái bóng bàn tay mà chiếc đèn lồng chiếu xuống đất kia, dĩ nhiên hơi rung nhẹ!
Tôi cả người tóc gáy đều dựng lên, tôi vỗ vỗ chú trung niên, hắn hỏi tôi: “Làm sao?”
Tôi sợ hãi đều nói không ra lời, không thể làm gì khác hơn là giơ cánh tay run rẩy lên, chỉ vào cái bóng tay dưới đất.
Chú trung niên vừa nhìn, cũng là đột nhiên cả kinh, đứng tại chỗ không dám động.
Trong phòng truyền ra tiếng gió thổi ồ ồ, tôi hướng về bốn phía nhìn cửa sổ, tất cả cửa sổ đều đóng chặt. Tuyệt đối không phải là gió từ bên ngoài thổi vào.
“Này chú, tại sao đèn lồng không động, mà bóng tay lại động?” Giọng nói tôi run rẩy, tôi tận lực khống chế tâm tình của mình, để tránh làm cho chú trung niên cũng bị rối loạn theo.
Truyền thuyết Tạt chỉ đèn lồng là hắn nói cho tôi, tôi thấy hắn khẳng định biết tại sao.
Hai chúng tôi nhìn chằm chằm bóng tay trêи mặt đất chốc lát, chú trung niên nhỏ giọng nói: “Không đúng, bóng tay này không phải đang lay động, là đang phát run”.
Run?
Trong tình huống run, khả năng là tay quá lạnh, hoặc là tay quá đau. Nghĩ tới đây, tôi chợt nhớ tới Tạt chỉ đèn lồng trong truyền thuyết kia, người nha hoàn bị sử dụng tạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671922/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.