Nước mắt nhanh chóng trào ra khỏi hốc mắt tôi, Cát Ngọc quay đầu lại, trêи gương mặt đã lướt xuống dưới hai giọt nước mắt pha lê.
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, những suy nghĩ quay trở lại, hai mươi năm trước…
Năm ấy, trong thôn có cư dân ngoại tịch đến, là một bà lão hơn 50 tuổi, mang theo một bé gái. Lúc đó bà lão kia quần áo cũ nát, muốn ngụ lại trong thôn này, liền đi tìm trưởng thôn.
Bào lão này không cách nào cung cấp được địa chỉ ban đầu, chỉ nói mình ở trong núi. Sau đó trưởng thôn thấy thương hại, liền tìm cho bà ấy một mảnh đất, cho họ sống trong nhà của một cựu chiến binh dưới gối không có con mà chết đi từ nhiều năm trước.
Bà lão kia tên là gì, tôi cũng không biết, lúc này tôi vẫn đang mặc quần yếm chạy trêи đường. Trẻ con trong thôn rất ít, hơn nữa có một số đứa trẻ hơi lớn hơn còn rất nghịch ngợm, thường đi tắm sông, hoặc là trộm khoai lang. Mẹ tôi sợ tôi học thói xấu, nên không cho tôi chơi với bọn nó.
Mà đứa bé gái được bà lão mang theo kia, vừa vặn cô bé đó cũng rất hướng nội, ở trong thôn cũng không có bạn.
Có một ngày tôi đi ngang qua sân nhà cô bé đó, thấy cô bé đang ngồi chồm hỗm trêи mặt đất vẽ vời, cô ấy vẽ một mặt trời, một xe hơi nhỏ, vẽ cực kỳ đẹp.
Tôi nói: “Chị ơi vẽ đẹp như vậy, có thể dạy em được không?”
Cô bé ngẩng đầu, con ngươi sáng ngời tràn ngập ý cười, nói: “Em muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671920/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.