Tôi cả kinh, muốn rút chân về, nhưng bà Phùng dùng sức đè vai tôi lại.
Ngẩng đầu nhìn lên, bà Phùng nhẹ nhàng lắc đầu, ra hiệu cho tôi không cần phải sợ.
Cổ chân truyền đến từng trận căng thẳng, cái tay cầm chân tôi kia cảm giác rất mềm mại, giống như một đôi tay của phụ nữ đang xoa bóp chân.
Đôi tay kia từ cổ chân chậm rãi xoa lên trêи, lúc xoa lên đến đầu gối, khuôn mặt chuẩn bị lộ ra khỏi mặt nước, tôi mau mau nhìn chằm chằm vào mặt nước.
Bởi vì tôi cảm giác được đôi tay kia ngay ở bặt bằng, nhưng khi cúi đầu nhìn thì trong nước vẫn bình lặng như cũ, căn bản không thấy được một thứ gì, nhưng cảm giác xoa này rất chân thực.
Đột nhiên dưới đầu gối bị bắt lấy, như là bàn tay kia đang bấm vào chân tôi, tôi căng thẳng tới mức thân thể run lên một hồi.
Bà Phùng vẫn lắc đầu, ra hiệu cho tôi không phải sợ, còn khoa tay với Cát Ngọc mấy lần.
Cát Ngọc nói: “Tối qua anh đã bị trúng vu cổ, bà ấy đang giúp anh đem vu cổ lấy ra”.
Thần kỳ như vậy?
Tôi nói: “Bà ấy làm sao biết?”
Bà Phùng lại khoa tay với Cát Ngọc một trận, Cát Ngọc nói: “Lúc 4h sáng, hình nộm trong quan tài bỗng nhiên kịch liệt nhảy lên, bà ấy sau khi rời giường, mở nắp quan tài ra thì thấy trêи đùi phải của hình nộm nam chảy ra máu tươi”.
Hình nộm chảy ra máu tươi?
Tôi sững sờ tại chỗ, có chút trợn mắt ngoác mồm.
“A!” Lúc không kịp đề phòng, trêи bắp chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671919/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.