Giọng nói của hắn rất khàn. Loại cảm giác đó nói như thế nào đây, là như dùng tay nắm lấy cổ họng chính mình mà nói chuyện.
Vừa giống như là trong cổ họng có đờm, tiếng nói đặc biệt khàn.
Nhóm người kia bị doạ sợ, chỉ nghe rầm rầm, trong nháy mắt quỳ xuống một mảnh, không ngừng xin tha.
Người đàn ông mang mặt nạ kia nghiêng đầu nhìn tôi một chút, không lên tiếng, lập tức đi tới trước mặt đám người kia, mỗi người quăng một cái tát.
Đệt! Thật khí phách!
Bạt tai này đánh ra, đám người kia một cái rắm cũng không dám thả.
Xác định tất cả mọi người đều ăn một cái tát, người đàn ông mang mặt nạ đi tới bên cạnh tôi, chỉ vào đám người kia và nói:
“Nhớ kỹ dáng dấp của bọn họ. Sau đó gặp lại bọn họ, nếu như bọn họ còn dám nói chuyện với ngươi, liền trực tiếp đánh vào mặt bọn hắn”.
Nói xong, hắn xoay người rời đi, có thể nói nhẹ nhàng đến, nhẹ nhàng đi, vung tay phất một ống tay áo, không mang đi một áng mây nào.
Tôi nhìn bóng lưng hắn rời đi, thấy rằng thật sự quá là phong cách.
Tôi quay đầu nhìn về đám người quỳ trêи mặt đất, bọn họ nhất thời quá sợ hãi đến nỗi lắc đầu liên tục, chắc là nghĩ tôi muốn đánh bọn họ.
Ngay lúc này, những chiếc đèn lồng đỏ hai bên đường dần bị dập tắt từ đầu đông cho đến cuối tây của con phố, rất có tiết tấu.
Lại như là ngọn nến bên trong đèn lồng bị người thổi tắt đi.
Khi ngọn nến bị tiêu diệt hết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671908/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.