Tôi thở dài, nói: “Chỉ tiếc, thi thể của cô ấy bị bỏ lại ở núi Long Hổ”.
Cát Ngọc nằm trong lòng tôi, nói: “Lâm Thiến Như mấy ngày trước đã đến tìm tôi. Cô ấy nói cô ấy rất vui, hai tháng này là những tháng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của cô ấy”.
Nghĩ tới đây, tôi mau mau hỏi Cát Ngọc: “Lúc Lâm Thiến Như bị chú trung niên ném vào Phạm Diễn thần thụ, đã nói lời nói cuối cùng để anh cẩn thận hải cái gì?”
Cát Ngọc sững sờ, đột nhiên từ trong lòng tôi ngồi bật dậy, cô ấy nói: “Đúng rồi, giờ mới nhớ ra, Thiến Như tới tìm tôi, bảo với tôi hãy cho anh biết cái người gọi là Hải Đường kia, anh nhất định phải cẩn thận!”
Hải Đường?
Tôi nghĩ tới lúc Đao Như lần đầu tiên thấy bác Hải, đã cố ý hỏi bác Hải có mấy cái bóng, tên bác chỉ có một chữ Hải, tôi đoán Đao Như mới chỉ gặp qua bác Hải lần đầu chứ?
Nhưng “bác Hải” và “Hải Đường”, hai cái tên này không dễ gây nhầm lẫn chứ?
Chẳng lẽ, tên đầy đủ của bác Hải là Hải Đường? Tên bên trong mang chữ Đường, tôi cũng biết, ví dụ như ở triều Thanh có trọng thần Tả Tông Đường, tên nghe cũng rất oai.
Tôi tự nghĩ, tôi phải tìm ra được tên đầy đủ của bác Hải là gì.
Cát Ngọc ngủ trong lồng ngực tôi, vẻ mặt như một đứa trẻ, cô ấy đem tôi ôm chặt. Tôi mơ hồ thấy vết chân trêи bả vai có chút mát mẻ, liền xốc áo lên xem, phát hiện ra dấu chân đen màu sắc càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671909/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.