Tôi gọi cho Trần Vĩ một cuộc điện thoại, nói xe bus bị hỏng.
Trần Vĩ nói: “Cậu đừng vội, đợi ở đó, tôi gọi người qua sửa”.
Tôi nói tôi có chút việc gấp phải đi. Trần Vĩ nói tôi cứ đứng tại chỗ đợi đi.
Cúp điện thoại, Cát Ngọc nói: “Đừng đợi, chúng ta đi thôi, người sửa xe mà đến thì bảo bọn họ gọi anh là được”.
Hành khách trêи xe đã được sơ tán hết, có người nhà gần thì đi bộ về, có người nhà xa thì đành phải gọi taxi.
Cát Ngọc lôi kéo tôi tiến về phía trước, tay cô ấy thật lạnh. Sau khi chạy về phía trước được mấy trạm, tôi lúc nhìn thấy đường phố phía trước có những cửa hàng treo một chuỗi đèn lồng lớn màu đỏ lúc ẩn lúc hiện.
Đường phố này tôi rất quen thuộc, đây là một con đường bán đồ ăn vặt.
Hai bên phố đều là những hàng ăn kiểu Trung Quốc. Hàng ăn trước cửa được treo đèn lồng đỏ, mang ngụ ý hồng hồng hoả hoả.
Đã là hơn hai giờ đêm, trêи đường phố trống không không một bóng người, ở dưới đất tuỳ ý có thể thấy được rác rưởi, ngửi vào khiến cho người mơ hồ buồn nôn.
Đang đi, bỗng nhiên phía sau truyền đến một câu: “Sư phụ, chờ ta với chứ”.
Tôi quay đầu nhìn lại, là cái tên tiểu tử cho tôi thuốc lá đang chạy nhanh tới. Cát Ngọc quay đầu nhìn lại, nhất thời nói với tôi:
“Mau đem điếu thuốc trêи vành tai ném đi, nếu như anh vẫn mang điếu thuốc đó, hắn sẽ vẫn đuổi theo tiếp”.
Nghe vậy, tôi mau mau lấy điếu thuốc đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671907/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.