Cái kẹp bấm gãy ngón tay nha hoàn kia, bị đặt dưới tấm thảm, chưa kịp lấy đi.
Chờ nha dịch đi rồi, trêи trán lão gia bí ra một tầng mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu, hắn lau trán một cái, nói: “Thu dọn một chút đi”.
Sau đó mấy nha hoàn nâng hắn, đi vào trong phòng.
Gia nô thu dọn đình viện, cũng không để ý cái gì, chỉ có một gia nô phát hiện ra có chỗ không đúng, lấy tấm thảm đi, hắn cẩn thận tìm kiếm, lại không phát hiện ra cái kẹp bấm vỡ ngón tay nha hoàn.
Hắn cũng không quá để ý, cho rằng người khác đã quét tước đi rồi.
Hai ngày sau, đến rằm tháng riêng tết hoa đăng, từng nhà đều giăng đèn kết hoa, làm đèn hoa, trát đèn lồng. Những chiếc đèn lồng được đem treo cả trong lẫn ngoài sân, tràn ngập cảnh sắc vui tươi.
Vào thời đó lưu hành một loại trò chơi rất văn nhã, gọi là đoán đố đèn. Loại hoạt đồng này vẫn còn được phổ biến tới tận ngày nay, vẫn rất văn nhã.
Rằm tháng riêng hôm đó, lão gia của gia đình giàu có này mang chính thất cùng với hạ nhân đi dạo phố, đoán đố đèn. Để tạo bầu không khí, hắn mệnh lệnh cho gia nô ở nhà viết câu đố trêи đèn, sau khi trở về hắn sẽ giải.
Đi dạo trêи con đường huyên náo một hồi, lão gia rất thoả mãn, cũng chính mình giải được mấy câu đố nên rất dương dương tự đắc. Sau khi về đến nhà, thấy sân vườn bên trong treo đầy những chiếc đèn lồng màu đỏ.
Mà trêи những chiếc đèn lồng đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671903/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.