Tôi nghĩ máu tươi của chú trung niên khi đó là giả. Có lẽ là hắn giả vờ cắn ngón tay và nhổ một chút nước bọt. Vào lúc đó, bên trong hang núi rất tối, cũng không ai để ý, hơn nữa bên trong nước bọt có có một ít mùi tanh. Cái này tôi cũng không muốn suy đoán quá nhiều, vì nếu chú trung niên muốn lừa tôi thì ngay lập tức có hàng trăm lý do.
“Tiểu Lưu, nghĩ cái gì vậy?” Trần Vĩ rót rượu cho tôi, thấy tôi thẫn thờ liền hỏi.
Tôi định thần lại, cười nói: “Không có gì, nhớ chút chuyện thôi”.
Trần Vĩ chỉ vào tôi, lắc lắc ngón tay, như có thâm ý mà nói: “Ôi ôi ôi, tên tiểu từ này, tám phần mười là muốn phụ nữ đúng không? Nếu không đêm nay Trần Vĩ ta mang cậu đi mở mang nhé? Ồ, tôi nói với cậu này, đế hoàng bên kia mới về một loạt các cô gái mới, ôi uy, gái Nga nha, quả thực đều là bò sữa, buổi tối có muốn đi cùng không?”
Tôi nói: “Không được, cảm ơn anh Trần, hai ngày nay tâm tình tôi không được tốt lắm”.
Trần Vĩ vỗ tay một cái độp, nói: “Uống rượu xong, tâm tình cậu nhất định sẽ tốt!”
Kết quả, uống rồi lại uống, Trần Vĩ vẫn như cũ, nằm chổng vó trêи bàn, liền như thế ngủ.
Tôi đỡ hắn đến ký túc xá, đang chuẩn bị ra văn phòng trạm khách vận để giải sầu, đúng lúc cô lao công Bảo Khiết đi ra nhìn thấy tôi, lập tức cười nói: “Tiểu Minh à, cháu thật là giỏi nha”.
Tôi sững sờ, hỏi: “Cô à, làm sao ạ?”
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671904/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.