Tôi vội vàng hỏi: “Lời nguyền gì?”
Chú trung niên liếc mắt nhìn thấy dưới chân núi mơ hồ có thể thấy được thôn làng, nói rằng: “Trăm năm nguyền rủa, nguyền rủa này đã từ rất lâu. Cậu còn nhớ hay không, người đầu tiên nhận chức tài xế chuyến xe bus số 14 đâm chết một người phụ nữ có thai?”
Tôi nói có nhớ, làm sao.
“Lúc đó xe mất lái, lao ra đâm chết người phụ nữ có thai, cậu thấy xe bus mất lái, là do người hay là quỷ ra tay?”
Tôi nói: “Làm sao tôi biết được, chú nói đi”.
Chú trung niên gật đầu, nói rằng: “Ta hiện tại có thể nói cho cậu, người phụ nữ có thai kia sở dĩ chết, là bởi vì cô ta nhất định phải chết, đứa con trong bụng cô ta có người để ý”.
Câu nói sau cùng, chú trung niên đặc biệt nhấn mạnh, hơn nữa ở chữ “người” ngữ khí phi thường nặng, giống như muốn biểu đạt cho tôi một điều gì đó.
Tôi không tiếp lời.
“Đứa bé trong bụng cô ta có người nhìn trúng, vì vậy nhất định phải chết. Mà tài xế thứ hai Chu Bình Khôn, tại sao chính mình không chết mà vợ hắn lại chết, cậu biết nguyên nhân không?”
Tôi nói không. Chú trung niên nói: “Bởi vì người đó nhìn trúng vợ của Chu Bình Khôn, muốn cô ấy làm nha hoàn của hắn!”
Trong đêm tối, tôi trợn to hai mắt, cả người tóc gáy đều dựng lên, giờ khắc này tôi rụt cổ nhìn về con đường hoang dã xung quanh, không khỏi thấy hãi hùng khϊế͙p͙ vía.
Chú trung niên nhìn tôi, cười nói: “Gan nhỏ như thế sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671902/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.