Đao Như bị quấn quanh trêи dây leo kia, khuôn mặt đã hoàn toàn biến thành một nữ nhân khác, một người dáng dấp bình thường, hơn nữa tuyệt đối tôi chưa bao giờ thấy qua nữ nhân này!
Cô ta đấu tranh vật lộn, nhưng càng giãy dụa, máu tươi trong cơ thể càng chảy ra.
Tôi quát: “Đến tột cùng ngươi là ai vậy!”
Cô ta chỉ lo giãy dụa, quần áo đều bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ, sắc mặt càng ngày càng xám, môi hầu như không còn màu máu.
Cô ta nghiến răng, dùng hết trong lồng ngực chút sức lực cuối cùng, nói: “Ngươi nhất định phải cẩn thận cái kia.. hải.. hải..”
Âm thanh dừng lại, trống trải bên trong hang núi, chỉ còn dư lại tiếng máu tí tách.
Tôi trơ mắt nhìn cô ta chết trước mặt tôi, bị Phạm Diễn thần thụ hút khô máu.
“Cô ta là ai?” Tôi nghiêng đầu hỏi chú trung niên.
Chú trung niên nói: “Cô ta là ai, ta cũng không biết, nhưng nhất định không phải Cát Ngọc. Ta đã sớm cảm giác được, chỉ có điều không động thủ”.
“Ngươi lúc nào cảm giác được?” Tôi sợ hãi vạn phần.
Chú trung niên nhìn chằm chằm vào thi thể trêи dây leo, nói: “Ở cửa miếu cổ, ta đã viết trêи đất một ít văn tự, cậu có nhớ không?”
Tôi nói có nhớ.
Hắn nói tiếp: “Văn tự kia chính là ghi chép vị trí của Phạm Diễn thần thụ, cùng với làm sao tái tạo máu thịt”.
Tôi cả kinh, hỏi: “Không phải ngươi nói ngươi xem không hiểu sao?”
Hắn cười haha, nói: “Ta nói xem không hiểu, nghĩa là đúng là ta không hiểu sao? A Bố,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671897/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.