Tôi nghĩ người trung gian này là bác Hải.
Chú trung niên nói: “Không khó để biết được người trung gian này là ai. Nhưng cậu muốn biết điều đó, cậu phải trả giá!”
Vừa dứt lời, chú trung niên xoay người lại.
Rầm một tiếng, tôi trực tiếp ngồi trêи mặt đất!
Bộ âu phục trêи người chú trung niên đã sụp đổ, khuôn mặt màu đồng biến thành màu đen tuyền, hốc mắt hãm sâu, gò má khô khốc, hai con ngươi trắng dã lồi ra. Môi cũng biến mất không còn tăm hơi, hai hàm răng đều lồ lộ ra bên ngoài.
“Ta ở đây, không chỉ để tự cứu mình, mà ta còn cứu cả ngươi!”. Chú trung niên giờ khắc này nói chuyện, hàm răng trêи va vào hàm răng dưới, khiến giọng nói của hắn nghe rất đáng sợ.
Tôi hoảng sợ nói: “Ngươi đến tột cùng là cái loại quỷ gì!”
“Ta không phải người, cũng không phải quỷ. Ta chỉ là người bị rút khô máu tươi! Ta đã luôn bị rằn vặt, rốt cuộc cũng tới được ngày hôm nay”. Hắn đang nói thì bắt đầu cởi quần áo.
Chờ đến khi hắn đem âu phục cởi ra toàn bộ, mới triệt để làm tôi chấn kinh.
Hắn toàn thân trước đây to lớn đầy bắp thịt, giờ toàn bộ đều biến thành màu đen, khô héo, sụp lún xuống dưới, như là một thây ma đã tồn tại hàng ngàn năm.
Tôi đã từng không nghĩ ra tại sao hắn vẫn luôn mặc âu phục, bất kể mua đông hay mùa hạ, kể cả giá lạnh, không bao giờ thay đổi.
Có lẽ là hắn mặc bộ đồ đó vì sợ lộ ra thể chất của mình.
Chú trung niên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671896/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.