Tôi thốt lên: “Quan tài!”
“Đó chỉ một phần ba của câu trả lời đúng”. Chú trung niên nói tiếp: “Quan tài càng nhiều, thì tử thi càng nhiều. Tử thi càng nhiều, thì lệ khí càng nặng. Lệ khí càng nặng, thì Phạm Diễn thần thụ càng phát triển dồi dào”.
Tôi nhớ lại Phạm Diễn thần thụ kia có vô số dây leo, thầm giật mình, cần đến bao nhiêu lệ khí mới có thể sinh ra được cây yêu thụ như vậy?
“Này chú, hạt giống của cây này được mang từ Tây Vực từ hàng ngàn năm trước, phải không?”
Chú trung niên: “Khi nãy ta đã nói đó không phải là cây”.
Tôi liền buồn bực, chính hắn nói đó là thần thụ, xong lại còn nói không phải là cây.
Tôi không hé răng, chú trung niên nói tiếp: “Đây không phải là cây, cậu có thể lý giải Phạm Diễn thần thụ này là một loại vu thuật”.
Vu thuật này được chế tác như nào? Tôi nghĩ thầm, cải lương không bằng bạo lực, liền thừa dịp ngày hôm nay, có thể đào bao nhiêu đồ vật, liền đào bấy nhiêu đồ vật.
Chú trung nhiên bỗng nhiên ngẩn ra, nói với tôi: “Còn thuốc lá không? Cho ta một điếu”.
Hai chúng tôi mỗi người ngậm một điếu thuốc, hắn nói: “Đi đến địa phương toàn quan tài này, tốt nhất vẫn là đốt một điếu thuốc”.
Tôi nói cái này tôi biết, khi còn bé, buổi tối ông nội tôi mang tôi đi ra ngoài thường đốt một điếu thuốc, nhưng ông không hút, liền chỉ đốt như vậy.
Chú trung niên hút một hơi, thở dài nói: “Vu thuật Tây Vực từ trước đến giờ quỷ dị mười phần.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671898/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.