🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Trong góc tối, tôi thì thầm: Văn tự cổ mà hắn viết có nghĩa là gì vậy?”

Đao Như bưng lỗ tai, nhỏ giọng nói: “Em cũng không biết”.

Tôi trừng mắt, hỏi: “Em lừa chú ấy?”

Đao Như gật đầu, lại cẩn thận nói: “Những bức ảnh quan tài kia, khẳng định không phải là hắn đưa cho em! Nhưng làm sao hắn biết có những bức hình này, em cũng không rõ, vì với mối quan hệ này, nhất định hai bọn em sẽ không hợp tác.

Tôi nhớ lại phải ứng của hai bọn họ khi lần đầu gặp nhau ở nhà ga, liền hỏi: “Hai người đến tột cùng có ân oán gì với nhau?”

Đao Như nói: “Ân oán giữa hai bọn em rất dài dòng, tạm thời không nói cho anh. Nhưng anh nhớ kỹ, mặc kệ hắn hỏi anh những văn tự này là gì, anh cũng không được nói ra”.

Tôi đã hiểu ý tứ của Đao Như, cô ấy đang muốn bảo vệ tôi.

Bởi vì từ khi tới núi Long Hổ, chú trung niên trở nên rất quái dị, mà văn tự cổ này chính là Đao Như cho tôi một bùa hộ mệnh. Nếu chú trung niên đối với tôi tâm sinh ác ý, muốn nửa đường giết chết tôi, vậy ít nhất tôi vẫn bảo lưu được bí mật này, hắn sẽ không manh động.

Ngày hôm sau, chúng tôi sắp xếp lại trang bị của mình và chuẩn bị xuất phát lên núi. Được nửa đường, Đao Như buồn vệ sinh, đỏ mặt rời đi, hai chúng tôi đứng tại chỗ đợi.

Trời hôm nay âm u, chú trung niên bất thình lình hỏi tôi: “A Bố, những văn tự cổ kia đến tột cùng có ý

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671889/chuong-42.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Chuyến Xe Bus Số 14
Chương 42: Dấu chân trên vai
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.