Trêи vai trái và vai phải của tôi, mỗi bên đều có một vết chân màu đen. Tôi đánh bạo đưa tay sờ soạng một hồi, trong nháy mắt đau quá cánh tay tôi run lên một hồi.
Dấu chân kia trêи thịt, đã biến thành màu đen, ngửi lên không có bất kỳ mùi lạ, nhưng chính là tôi không dám đụng vào, đụng vào liền đau.
Chú trung niên tiến tới, liếc mắt nhìn, kinh hãi nói: “Người đà quỷ!”
Đây chính là người đà quỷ? Tôi cẩn thận hồi tưởng lại ban ngày chú trung niên đã nói con đường này có quỷ đi qua, chúng tôi nên cẩn thận một chút, không nghĩ tới sau khi chúng tôi đi qua con đường này, liền gặp gỡ người đà quỷ?
Nhưng con quỷ đã đứng trêи vai tôi từ lúc nào?
Nhìn vào dấu chân đen trêи hai bả vai tôi, ngón chân ở phía trước, gót chân ở đằng sau, kết hợp phương hướng của dấu chân, tôi cảm giác được có một con quỷ đang đứng trêи bả vai tôi, đồng thời mắt cùng nhìn về phía trước.
Tôi nên phải làm gì đây? Tôi có chút sợ hãi, bởi vì xác định là tôi không có bệnh ngoài da. Mà dấu chân đen này vô duyên vô cớ xuất hiện trêи bả vai tôi, khoa học đúng là không có cách nào giải thích được.
Chú trung niên nói: “A Bố, ban ngày khi cậu đi trêи con đường núi, cậu có thấy điều gì bất thường không?”
Tôi nói không, chính là cảm giác rất mệt mỏi, chỉ cảm giác bị balo trèn ép vai, bây giờ nghĩ về nó…
Nói tới đây, tôi cả người chấn động, run rẩy nói: “Bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671890/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.