Túi ngủ của chú trung niên, trống rỗng không có người!
Miệng túi ngủ ở ngay lối ra của lều vải, mà có một cành cây dựng thẳng chống đỡ lấy miệng túi ngủ, từ bên ngoài nhìn vào trông rất giống có một người đang nằm ngủ trong đó.
Tôi liếc mắt ra bên ngoài miếu cổ, gió vẫn thổi. Tôi vỗ vỗ túi ngủ của Đao Như, dùng sức đập cho cô ấy tỉnh, nhỏ giọng nói: “Trêи nóc nhà có người!”
Đao Như hiển nhiên cũng cả kinh, từ bên trong túi ngủ bò ra, lập tức liền muốn theo tôi ra ngoài.
Tôi nói: “Em ở lại bên trong đi, nhưng hãy giấu balo trang bị sau bệ thờ Thần. Có thể một số dân làng thấy chúng ta là người ngoại địa, muốn ăn tiền của chúng ta”.
Đao Như gật đầu, rút ra cái rìu leo núi, rồi trốn phía sau bệ thờ Thần.
Tôi nắm chặt cây rìu, đi ra ngoài miếu cổ.
Ngoài miếu, tiếng gió chấn động mạnh, mây đen che hết trăng, tôi vừa mới mở cửa miếu liền bị gió thổi không mở mắt ra được. Tôi lùi ra xa miếu cổ cách mười mấy mét, híp mắt nhìn về ngôi miếu.
Trăng sáng đã bị mây đen che đậy toàn bộ, tôi căn bản không nhìn rõ lắm, dưới tình thế cấp bách cũng không tính toán, liền cầm đèn pin nhắm ngay trêи nóc miếu mà soi.
Một chùm sáng trắng nhất thời bắn ra, chiếu rọi trêи nóc của ngôi miếu.
Khi ánh sáng bắn đến hướng tây bắc của nóc miếu, nhất thời xuất hiện một đôi con ngươi màu xanh lập loè hào quang!
Hít!
Tôi hít vào một ngụm khí lạnh, đèn pin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671888/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.