Tôi nói: “Tôi không muốn đi du lịch theo nhóm, tôi trước đây từng làm cho một công ty du lịch. Cùng đoàn du lịch đi, hướng dẫn viên sẽ dẫn bạn lòng vòng khắp các cửa hàng, nếu không mua gì liền cho bạn một cái sắc mặt , nào có chính mình được đi chơi vui vẻ”.
Người dân làng kia không hiểu điều này, họ nói: “Lão biểu, nếu cậu đi con đường nhỏ này để lên núi thì hãy nghe tôi một câu, đừng đi vào ban đêm”.
Chú trung niên trước sau như một là một mặt đều không nói chuyện với người khác, tôi thật sự muốn liền một cái tát đập chết vẻ mặt đó. Ở thôn Tang Hoè cũng vậy, mà ở dưới làng nhỏ cạnh núi Long Hổ cũng vậy.
Đào Như đứng ở một bên, cũng im lặng không lên tiếng, vì vậy trọng trách hỏi đáp rơi vào một mình tôi.
Tôi thả balo xuống, mắt thấy mấy người dân đều sắp hút hết, liền mau chóng hớn hở đi lòng vòng phát thêm thuốc lá cho họ, hỏi: “Lão biểu, vì sao ban đêm không thể lên núi?”
Người dân làng nói: “Không phải tôi muốn doạ cậu, trong làng mấy chục hộ nhân khẩu cậu đi hỏi xem có ai dám lên núi vào buổi tối không?”
Những người dân làng khác đều cười. Có một đứa bé cởi truồng nói: “Chú ơi, trêи núi có Rồng đấy”.
Tôi sững sờ, một lát sau cũng cười, tôi cho rằng nhóc theo tôi định mò mẫm gì đây mà, liền nói: “Cháu bé à, Rồng không tồn tại, nó chỉ là sinh vật trong trong truyền thuyết thôi”.
Ai biết khi tôi nói lời này thì có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671887/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.