Cha tôi chấn động, tôi nhìn thấy cả thân thể cha run cầm cập một hồi, cha hỏi ông nội: “Bố, bố nghĩ thế nào về việc này?”
Ông nội tôi đứng lên, nói một câu: “Con à, hãy sống tiếp một cuộc sống tốt đẹp hơn đi, Văn Đình, con năm đó đã làm đúng”.
Nói xong, ông nội bung cây dù, chậm rãi rời khỏi nhà tôi.
Cái người ăn mày câm kia tôi biết, khi còn bé tôi đã gặp, tóc rất dài, bị rối tung thành một đoạn, còn bao nhiêu tuổi tôi cũng không đoán được, mặt hắn rất đen, râu mép cũng dài, thường ở huyện thành nhỏ kia tìm thức ăn trong thùng rác.
Tôi nhớ rõ mùa đông năm ấy tuyết rơi rất lớn, người ăn mày câm đói bụng không chịu được nữa, ở trêи đường cầm một khối gạch, dùng sức gặm.
Những viên gạch được nung từ thời đó về cơ bản đều là màu đỏ, chúng rất cứng và chất lượng khá tốt. Những viên gạch bây giờ đều là màu xám.
Đường phố của chúng tôi rất phồn hoa, mở cửa hàng sửa chữa đồ điện, mở siêu thị nhỏ, mở quán cơm, có rất đông người, nhưng lại không có bất cứ ai cho người ăn mày kia một cái bánh bao.
Cha mẹ tôi là thợ may. Khi cha tôi đang may quần áo, nhìn qua cửa sổ thấy người ăn mày cầm gạch mà gặm, liền từ trong nhà lấy hai cái bánh nướng đưa cho người ăn mày.
Lúc trở lại trêи người cha đã rơi xuống một tầng tuyết trắng thật dày. Khi đang phủi tuyết, hướng tới tôi mà nói: “Minh Tử, nếu như con không cố gắng học tập, sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671873/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.