Trong thôn có người chết, tôi cũng không tiện đi nghe ngóng, đành trở về khách sạn suy nghĩ làm thế nào có thể và trong nhà bà Phùng?
Những con gà kia thực sự lợi hại, chỉ cần có người tiến vào sân là con gà liền có thể trong nháy mắt báo cho bà Phùng, vì thế nên tôi không có cách nào vào trong nhà được.
Suy nghĩ hồi lâu không tìm được cách, tôi liền nhớ tới bác Hải.
Bác Hải có thể ở thời khắc mấu chốt cứu tôi một mạng, rõ ràng chính là một nhân vật có bản lĩnh, vì sao không nhờ bác Hải giúp?
Tôi gọi cho bác Hải.
“Bác Hải, bác có bận không?”
Đầu bên kia điện thoại truyền đến một câu: Chiếu tướng! Ha ha, ta thắng. Sau đó mới truyền đến tiếng bác Hải: “Tiểu tử, tìm ta có chuyện gì?”
Bác hải hẳn là đang chơi cờ tướng, và có vẻ vừa thắng nên tâm trạng khá tốt. Tôi nói: bác Hải, cháu muốn hỏi bác vài điều.
“Chuyện gì thế?”
“Bác Hải, bác có biết Bốn mắt môn đồng không?” Tôi vừa dứt lời thì âm thanh đánh cờ đột nhiên dừng lại, sau đó không có một chút âm thanh nào, hình như là bác Hải dùng tay che điện thoại.
Một lúc sau giọng nói của bác Hải vang lên: “Tiểu tử, làm sao cậu lại biết Bốn mắt môn đồng?”
Bác Hải hẳn là đã đi tới một nơi yên tĩnh, bởi vì trong điện thoại không lẫn một tiếng tạp âm nào. Tôi lên tiếng: “Có người đã nói cho cháu, hiện tại cháu có chút việc muốn làm, nhưng mấy con
Bốn mắt môn đồng quá lợi hại, mỗi lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671872/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.