Chú trung niên cười lạnh một tiếng và hỏi: Còn nhớ khi nãy tôi nói loại vu cổ chi thuật kia tên là gì không?
Tôi nói: Bốn mắt môn đồng.
Đúng! Vu thuật chi cổ kia quỷ dị ở chỗ, vong linh trẻ con đều bám vào vỏ trứng, gà mẹ dùng ʍôиɠ để ấp cho trứng nở, vì vậy những vong linh này không có cách nào siêu sinh. Nếu có thể thoát ra ngoài thì cũng không thể đầu thai, chỉ có thể mãi mãi hồn phi phách tán. Vì lẽ đó nên đại đa số vong linh trẻ con đều chọn nhập vào thân xác gà con, để chúng được tiếp tục sống.
Tôi vội vàng hỏi: Nói cách khác, những con gà này được dùng phương pháp đặc biệt để ấp, sau khi được sinh ra thì cơ thể là gà, còn linh hồn là của những đứa bé đã chết?
Chú trung niên gật đầu nói: Không sai! Dùng phương pháp này sau khi gà con sinh ra, chủ nhân dùng kim đâm vào ngón tay của mình, nặn ra một giọt máu cho gà con uống. Bởi vì oán khí trong cơ thể gà con rất nặng, một khi được uống máu thì sẽ tâm linh tương thông với chủ nhân.
Khi chủ nhân không có nhà, những con gà này sẽ nhận trách nhiệm trông nhà, mỗi khi có kẻ lạ đến, chúng không kêu, cũng không tìm đồ ăn, chỉ lặng lẽ quan sát người lạ.
Chủ nhân của chúng khi đó ở chỗ từng dùng kim đâm sẽ run lên nhè nhẹ, bằng phương pháp này dù ở xa ngàn dặm cũng sẽ biết được có người lạ đến.
Tôi cả kinh nói: Đây là thật hay giả? Thần hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671866/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.