Sự lo lắng của tôi là không cần thiết, bà Phùng thấy tôi không uống nước thì chỉ thở dài. Tôi thuận lợi rời khỏi nhà, khi ra đến đường, phía sau lưng đều là mồ hôi lạnh.
Bà Phùng thực sự quá quái lạ, bà ta đêm nay rốt cuộc là có ý gì?
Đầu tiên bà ta kéo tôi vào phòng, cố tình không bật đèn. Thiết nghĩ lý do là gì đây? Tôi nghĩ không có lý do nào khác, chính là bà Phùng không muốn cho tôi thấy thứ bên trong phích nước đó.
Hơn nữa thứ trong phích nước khẳng định không phải là nước sôi, bởi vì khi bà Phùng đem bát nước đến, tôi cảm thấy nó mát lạnh chứ không phải là hơi nóng.
Khi trở lại khách sạn, tôi liền thấy chú trung niên, liền lập tức phát hỏa:
“Một bà lão mà chú có thể theo dõi thất bại?” Tôi tuy rằng không hét lên, nhưng ngữ khí rất không tốt.
Không có biểu hiện gì trêи khuôn mặt của chú trung niên, cứ như thể không phải tôi đang nói chuyện với chú ấy.
Chú nói: Bà Phùng này, chắc hẳn không phải là người.
Tôi chớp mắt dữ dội nói: Tại sao?
“Tôi một đường theo dõi bà ta đến tận nội thành, bà ta lái xe ba bánh tiến vào một con hẻm tối. Tôi sợ sẽ bị phát hiện, vì thế chờ tận 20 phút rồi mới đi theo vào trong hẻm, cậu đoán được tôi đã nhìn thấy gì không?”
Tôi nói không biết.
Chú trung niên không vòng vo, nói thẳng: Trong hẻm, không có ai hết.
Nói đến đây, tôi rất tức giận, một chút mặt mũi cũng không để lại cho chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671865/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.