Tôi lắc đầu, có chút nôn nóng nói: Cháu không biết, ông hãy nói cho cháu đi.
Ông lão hói đầu nói: Tên kia đi vào thôn, liền đứng ở cửa thôn, cùng mấy lão già nói chuyện tầm 3 phút rồi rời đi.
Tôi chấn động, xoay người nhìn về phía cửa thôn nhìn ông lão hói đầu, giờ đây đang lười biếng nằm dưới đất, thỉnh thoảng vẫy vẫy tay để xua muỗi.
Con mẹ nó tôi bị lừa gạt thành thằng ngốc!
Chú trung niên căn bản là đã không vào nhà bà Phùng, nếu không vào, thì cái thứ gọi là Bốn mắt môn đồng kia hoàn toàn là bịa đặt, chính là chú ta cố ý nói dối tôi!
Nếu tất cả những điều này đã sáng tỏ, thì đêm hôm trước tôi lẻn vào nhà bà Phùng, mà chú trung niên đi theo dõi bà Phùng, nói rằng bà Phùng đi vào ngõ cụt và bà Phùng cùng chiếc xe ba bánh biến mất một cách kỳ lạ. Đây hoàn toàn là những lời để lừa tôi, chú ta đã không đi theo dõi bà Phùng!
Mà tối qua tôi theo dõi bà Phùng, bà ấy không phát hiện ra tôi. Chú trung niên chắc chắn cũng nghĩ ra điều này, chú ấy biết nhất định tôi sẽ theo dõi cẩn thận từng li từng tí.
Nhưng chú trung niên làm thế để làm gì? Tại sao muốn lừa tôi?
Nếu chú trung niên không lẻn vào nhà bà Phùng, thì sẽ không có chuyện bị bà Phùng phát hiện ra. Như vậy, bà Phùng tại sao lại nhanh chóng lái xe ba bánh trở về? Những hành động quỷ dị của bà ấy là sao?
Đầu tôi như muốn nổ tung, chỉ cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671867/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.