Vừa tính đặt người xuống ghế thì Cát Ngọc hốt hoảng hỏi: “ Anh thật sự coi tôi là quỷ sao ? ĐIều đó có thật không.”
Cát Ngọc với tay cười nắm lấy tay tôi: “ Này, tay tôi có lạnh không?”
Bàn tay cô ấy nhỏ nhắn ấm áp. Tôi trả lời: “Không lạnh”.
Cát Ngọc lại nắm bàn tay còn lại của tôi và để bên hông cô ấy và hỏi :” Lạnh không?”
Vòng eo thon thả và mềm mại. Tôi lại tự động trả lời: “ Không lạnh.!”.
Nhìn qua dáng vẻ ngây ngô của tôi cô ấy cười 1 cái rồi nói:” Có muốn tôi cho anh sờ ngực luôn để xem là thật hay giả không?”. Tôi cảm giác như bị ma xui quỷ dẫn đường cũng gật đầu lia lịa. Cát Ngọc kiêu ngạo nói:” Anh có mà nằm mơ đi nhé!”. Nói xong cô liền đi ra phía sau ngồi xuống, 2 chân vắt chéo làm nên tư thế vô cùng gợi cảm khiến cho tôi cảm thấy có chút hấp dẫn và bối rối. Lấy lại chút tỉnh táo, tôi hỏi:” Vào ngày đầu tiên gặp nhau, làm sao mà cô có thể xuống xe được trong khi đôi đang lái xe và không hề dừng lại?”
“Tôi lúc nào cũng xuống ở điểm giao lộ Học Viện để xuống xe, anh hoàn toàn không nhận ra sao?”. Giao lộ Học Viện nằm ngay trước khi tới được Mị Lực Thành, nói cách khác thì buổi tối ngày hôm đó, khi tôi vừa lao vào vòng tuần hoàn tử thần thì Cát Ngọc cũng đã xuống xe rồi? Chắc có lẽ lúc đó do tôi đã quá nhập tâm hay có khi gặp phải áo giác gì đó ?.
“Oh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671855/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.