Có lẽ không phải, chuyện này quả thực không đơn giản bởi vì cậu là tài xế đặc biệt nhất, Cát Ngọc vẫn không giết cậu, nguyên nhân ở đâu thì tôi hoàn toàn không rõ nhưng với 3 tài xế trước kia đều nhận được nhẫn, dây chuyền hoặc giày cao gót nhưng chỉ riêng lần này thì cậu lại nhận được 1 tấm thẻ căn cước.”
Bác già đứng đó vẫy tay ra chiều muốn lên xe, tôi như người không còn hồn vía đến nỗi mà sức đạp thắng xe còn không vững nhưng vẫn cố gắng hết sức mình mà phanh lại. Ngay khi cửa xe vừa mở ra, một người đàn ông tầm tuổi trung niên, thân diện đồ tay đi lên. Ông ta chưa kịp bỏ tiền vào hộp thì tôi đã thẳng thừng nói lớn: ” Muốn cướp hay giết ra sao thì tùy ông, làm gì thì làm nhưng tuyệt nhiên đừng chạy qua đây được không?”.
Bản thân tự tưởng tượng ra những khung cách đáng sợ nhất khi mà ngay lúc này tôi còn chưa biết là sẽ sống hay là chết thì trong đầu tôi đã hiện ra tờ báo ngày mai với tiêu đề 1 thanh niên lái xe buýt đã tử vong vì đã “siêng năng” đi làm lái xe buýt liên tục không nghỉ ngơi trong 1 tháng và ngày chỉ ngủ có 3 tiếng mà thôi.
Người đàn ông trung niên kia không lấy gì làm ngạc nhiên chỉ bình tĩnh nói một câu:” Cứ tiếp tục lai xe đi, đêm nay cậu chưa tới số chết đâu”.
Tôi ngây người ra, chưa kịp phản ứng gì thì ông đã ngồi kế bên tôi. Tiếp tục chạy xe, tôi bỗng nhận ra là kể từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671854/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.