Bởi vì xưởng rèn bên trong rất ồn , lão lấy khẩu trang xuống lớn tiếng hỏi lại : “Ngươi nói cái gì?”
Bởi vì xưởng rèn bên trong rất ồn , lão lấy khẩu trang xuống lớn tiếng hỏi lại : “Ngươi nói cái gì?”
Tôi hỏi lại : “Ông là Chu sư phụ phải không?”
Lão gật gật đầu. Tôi đến vừa vặn giờ con trưa, mọi người đều bắt đầu nghỉ ngơi. Đứng ở cửa phân xưởng đợi lão thay bộ quần áo sạch sẽ tôi nói: “Chu sư phụ, tôi là lái xe buýt, có chút việc muốn thỉnh giáo ông.”
Chu Bỉnh Khôn mới vừa nghe tôi nói ,sắc mặt lập tức thay đổi, không thèm nhìn tôi, nói rằng: ” Tôi đã sớm không lái xe buýt, thỉnh giáo cái gì?Không có gì có thể thỉnh giáo, cậu mau đi đi.”
Tôi đuổi theo, đưa lên một cái tốt yên, ôn tồn cười nói:”Chu sư phụ, ngài là tiền bối, lái xe bus đường số14, tôi chỉ muốn thình giáo ngài về chuyện của xe bus đường số 14. Bây giờ không phải vừa vặn đến giờ cơm sao? Khi tới tôi nhìn trúng một nhà hàng sủi cảo thịt dê như vậy đi , hai chúng ta vào đấy nói chuyện phiếm thôi được không , bữa này tôi mời ông.”
Tôi lại mời lão điếu thuốc. Cuối cùng Chu Bỉnh Khôn cũng không nói gì tiếp nhận điếu thuốc lá. Tôi vừa thấy đã cảm nhận có thể hỏi được việc gì liền lấy ra cái bật lửa để châm thuốc.
Đến quán sủi cảo, sau khi chọn món ăn xong, tôi thấp giọng hỏi:” Chu sư phụ, nghe nói trước đây ông từng làm ở xe bus đường số 14?”
Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671851/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.