Cứ vậy mà suy ra thì chỉ cần lái xe buýt số 14 đều sẽ chết.
“Minh Tử, con mau mau đến trung tâm bệnh viện đi, bà con đột nhiên phát bệnh, … có khả năng không chịu nổi.” Nghe xong trong lòng tôi run lên một hồi, cánh tay cũng bắt đầu run rẩy,tôi thậm chí cảm thấy ngọn gió lạnh thổi qua lung.
Bà nội đột phát bệnh, có thể hay không có quan hệ tới ta?
Tôi rời xe buýt trực tiếp gọi một chiếc taxi đi tới trung tâm bệnh viện. Đứng ngoài phòng bệnh bệnh hìn thấy bà nội, bà híp mắt cười, trêи mặt che dưỡng khí, bà đã không thể hô hấp và phải dung hô hấp nhân tạo để duy trì mạng sống.
Trong phòng bệnh cha mẹ người thân đều hồng mắt đi ra ngoài, mẹ tôi nói: ” Bà nội muốn nói chuyện một mình với con.”
Hai quai hàm của tôi cúng lai như muốn khóc. Đi tới trước giường bệnh của bà nội, bà run rẩy giơ tay lên ,tôi đỡ lấy nắm chặt đôi tay gầy gò tiều tụy của bà, bà bỏ ra mỉm cười nói với tối: “Minh Tử từ khi nào đã hẹn hò rồi?”
Tôi sững sờ, vừa mới bắt đầu đã nó chuyện không rõ ràng, bà nội là hỏi tôi có hay không hẹn hò rồi, sao bà lại quan tâm việc này?
Không chờ tôi trả lời, bà nội ngoẹo cổ, nhìn bên trái tôi nói: “Cháu gái năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hai Mươi hai à? Tiểu Minh Tử nhà ta cũng mới hai mươi sáu thôi, ha ha, nữ đại 3 ôm gạch vàng, nam đại 4 sinh quý tử. Rất xứng.” Bà cười vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671852/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.