Sau đó tôi vẫn trong lòng không yên, suy nghĩ rằng người đang khỏe mạnh làm sao đang chạy xe lại đột tử cơ chứ?
Sau đó tôi vẫn trong lòng không yên, suy nghĩ rằng người đang khỏe mạnh làm sao đang chạy xe lại đột tử cơ chứ?Hoàng sư phụ hai ngày trước tôi nhìn thấy có phải hay là ảo giác?
Việc này tôi không nói cho Trần Vĩ biết vì nói rồi có khi cậu ta cũng chẳng tin. Ngày hôm sau tôi trở về làm việc, phát hiện hàng ghế cuối cùng có một đôi giày cao gót.
Cái này liền chọc tôi nổi điên, nghĩ thầm ở đâu ra có cô gái nào như thế, không có một chút ý thức, đừng nói là cởi giày trêи xe buýt, lại còn quăng trêи ghế ngồi nữa chứ.
Tôi nhịn lại suy nghĩ chán ghét trong lòng, cầm lấy đôi giày chuẩn bị ném đi, nhưng vừa liếc xuống nhìn, tay lập tức run lên mém xíu đã quăng luôn đôi giày trêи tay.
Không đúng, loại giày cao gót thủ công tinh khiết này, mười mấy năm trước là hàng bán cực chạy, nhưng bây giờ làm gì còn cô gái nào mang nữa chứ!
Tôi nghĩ lại một chút, đêm qua lúc khởi hành trêи xe không hề có cô gái nào, dù sao tôi cũng là kẻ độc thân, có mỹ nữ tôi cũng sẽ ngó hai con mắt để ý.
Không nghĩ nhiều thêm nữa, tôi cầm đôi giày quăng vào thùng rác.
Hôm sau, lúc trở về, đang quét dọn xe thì phát hiện có một chiếc nhẫn vàng trêи ghế dành cho trẻ em, người già & người khuyết tật, hình dáng rất cũ kỹ mộc mạc, không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671850/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.