*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sở Oánh máy móc đi theo hai người như mất hồn.
Cái này Tống Duy đã nhìn thấu, ngay từ đầu khi bước vào đại trạch cô ta vốn đã chẳng phải người sống chân chính. Âm khí đã cắm rễ sâu trong người cô ả, từng chút từng chút một biến người thành quỷ, mọi người xung quanh đều bị che mắt. Có lẽ đạo sĩ tự cho là mình cao tay kia cũng nghĩ rằng đám người này còn sống.
Nhớ lại đèn lồng màu đỏ phát ra ánh sáng nhạt nhòa, đứa con trai bị lột da, cô nàng bị ép khiêu vũ rồi bị chọc chết… Tống Duy lại tươi cười vui vẻ.
Thiếu niên kể từ khi bước ra khỏi lê viên vẫn luôn trầm ngâm. Ba người cùng đi đến gian viện sâu nhất trong đại trạch, đèn lồng bốn phía giờ phút này đều đang lay động kịch liệt, chiếu sáng bừng cả một vùng, ánh sáng rực rỡ chẳng khác gì ban ngày. Đây là nhà thờ họ, bố cục rất quái lạ, sảnh phía trước là nơi để thờ cúng bài vị, phía sau có thêm một gian nhà với rất nhiều phòng ngủ giống nhau.
Từ sau khi bước vào nhà thờ họ, tay chân Sở Oánh vẫn luôn run cầm cập, người khác nhìn vào còn tưởng rằng cô ta sắp lạnh chết đến nơi. Mỗi một bước đi Sở Oánh lại cảm giác sau lưng nặng thêm một chút, giống như có cái gì đó đè lên, ép cô ta quỳ xuống.
Dường như Sở Oánh lúc này đã không còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-quy-quai-nha-ho-huong-huong-trach-quy-su/261567/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.