*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bên kia, Sở Oánh từ từ hồi tỉnh, vừa tỉnh lại đã thấy mình đang ở trước một khu nhà gỗ hai tầng khác.
Hai người lẽ ra phải chăm sóc cho cô ta thì lại thờ ơ đứng một bên đùa giỡn nhau, hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì đến cô nàng. Lúc thiếu niên kia cười rộ lên nốt ruồi son diễm lệ nơi khóe mắt trái lấp loáng sắc đỏ thắm. Sở Oánh nhìn mà ngây người, rồi bỗng đâu một cảm giác ghen ghét cay đắng dâng lên trong lòng. Cô ta cũng không rõ vì sao mình ghen tị, từ khi bà lão trong giếng ép cô ta hỏi ra thân thế của mình thì Sở Oánh cảm thấy dường như mình không còn là chính mình nữa.
“Uây! Tống Duy! Thằng chó kia!” Sở Oánh khó chịu mắng. “Nhà tao nuôi mày bao lâu nay mà mày chăm sóc tao như vầy đây hả!”
Tống Duy chỉ lạnh lùng nhìn lướt qua, ánh mắt hắn giống như nhìn một người đã chết làm tiếng nhiếc móc hùng hổ của Sở Oánh nghẹn lại, không thốt nên lời. Thiếu niên thấy vậy thì khúc khích cười nói: “Đi thôi, chúng ta đi xem hát.”
“Xem hát?”
Thiếu niên híp mắt thành hình trăng khuyết: “Đúng vậy, trong này là lê viên, ta rất thích một vở diễn của bọn họ.”
Tống Duy tò mò: “Vở gì?”
“Cứ xem rồi biết.”
Vì thế, hai người chẳng thèm màng đến Sở Oánh làm ầm ĩ, sóng vai đi vào trong. Khi nhìn thấy sân khấu hí kịch kia, Tống Duy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-quy-quai-nha-ho-huong-huong-trach-quy-su/261566/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.