*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Đến nào, đến nào,
Hãy đến mà xem,
Lợn béo nửa bước không rời phố,
Đèn lồng đỏ trên tay nha hoàn, đầu xoay bốn mươi vòng có hơn,
Nữ quản gia cầm con thoi sắc, bầy chuột sung sướng nhảy trên kim,
Ây cha, một khăn thêu xinh đẹp, một áo choàng ấm thân, một cổ thụ rễ dài.
Nhưng đừng mở lồng sắt ra nha.
Đến đây, đến đây,
Mời đến đây nếm thử,
Dê béo núc tươi ngon, đám con gái lưỡi dài,
Người điên không ngừng nói, mau, mau đem chúng lên bếp thiêu,
Đốt thành tro.
Đến đây, đến đây,
Quý vị mệt mỏi sao,
Thử hỏi vú nuôi trong giếng xem nào, hỏi xem cô vợ lẽ có về chăng,
Hì hì hì,
Nàng không đi, nàng sẽ về.
Đêm nay là ngày vui của thiếu gia,
Nàng sẽ về.
Nơi này là mộ địa, nơi này là hôn phòng,
Quý khách ngồi xuống đi,
Vở kịch diễn trăm năm, trước nay chưa từng có,
Chuyện vui lớn đa!”
Màn đêm buông xuống, trong nhà thờ họ giăng đèn kết hoa, người người lui tới đều ngâm nga ca hát ra chiều vui vẻ lắm, mà cũng góp phần làm cho không khí thêm phần ma quái. Hướng Vô Vưu thay bộ đồ tân lang đỏ thẫm mà nữ quản gia đã tự tay làm cho cậu (1). Đồ cưới đỏ rực càng làm nổi bật làn da trắng nõn như ngọc của người mặc. Khí chất của cậu vốn thiên về lạnh lùng như tuyết mùa đông, giờ đây lại có thừa vài phần diễm lệ quyến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-quy-quai-nha-ho-huong-huong-trach-quy-su/261568/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.