Các quý tộc luôn nhắc đến hồ thánh thú với vẻ sợ hãi tột cùng, nhưng kỳ thực, nơi đó chẳng hề kh*ng b* như lời đồn.
Nó nằm phía sau hoàng cung, ẩn mình trong dãy núi. Giữa khu rừng ấy là một hồ nước rộng lớn, giữa hồ lại có một hòn đảo nhỏ. Trên mặt nước, một cây cầu gỗ quanh co, trôi nổi như lắc lư theo sóng, chính là con đường duy nhất dẫn đến đảo nhỏ.
Trên đảo, người ta nuôi dưỡng đủ loại sinh vật quý hiếm do các đoàn thương nhân từ khắp các quốc gia mang về, hoặc là những lễ vật hiến tặng của mười chín vùng đất thuộc Hạ Ai Cập dâng lên Hồng Vương trong các dịp tế lễ trọng đại tổ chức tại kinh đô Butto.
Bên hồ, những con chim lớn và hồng hạc đứng uyển chuyển, dáng vẻ cao quý và tao nhã. Khi thì chúng nhấc cổ kêu vang, khi lại cúi đầu tìm thức ăn trong làn nước. Nhưng khi chủ nhân của hồ thánh thú cùng Ankail tiến vào, đoàn tùy tùng đông đảo phía sau họ khiến cả bầy chim hoảng loạn bay vút lên, tung cánh tìm nơi yên tĩnh khác trên mặt hồ.
Từ xa, Tân Hòa Tuyết có thể thấy giữa đảo, một chiếc cổ dài duyên dáng vươn lên từ những tán cây rậm rạp, đó là con hươu cao cổ đang nhẩn nha gặm lá. Trên lớp da lốm đốm vằn vện hoa văn như mạng lưới, ánh nắng phản chiếu khiến nó càng thêm rực rỡ. Dân chúng nơi đây gọi nó bằng một cái tên kỳ lạ: “Lạc đà cổ dài hoa văn báo”, bởi lẽ trên đảo còn có thể bắt gặp cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908092/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.