Cung điện lúc này tựa như một bãi chiến trường hỗn độn sau một cơn tranh cãi điên cuồng. Quần áo ướt sũng, nhàu nhĩ vứt ngổn ngang trên thảm, nhặt lên vẫn còn thấy những đường chỉ tinh xảo bị xé rách, đứt tơi tả. Bình lọ vỡ vụn, dầu thơm loang lổ khắp nơi.
Những cung nữ phụ trách dọn dẹp lặng lẽ làm việc, không ai dám cất tiếng. Họ thu gom mọi thứ, thay hết thảm trải và chăn đệm, rồi mang nước đến rửa sạch sàn. Không một ai dám ngẩng đầu, càng không dám lắng nghe âm thanh vọng ra từ bể tắm trong điện.
Kỳ thực, mọi chuyện không hề điên cuồng và hoang dại như người ngoài tưởng tượng.
Giữa họ chẳng có gì xảy ra cả.
Tân Hòa Tuyết uể oải tựa lưng vào thành bể tắm bằng đá cẩm thạch. Người hầu đã sớm đun sẵn nước ấm, qua ống dẫn ngọc thạch chảy ào ào vào bể, hơi nóng phủ mờ.
Shamul có vẻ tức giận đến nỗi hít thở dồn dập, vừa bị hắn ném mạnh, lại dường như đang nghĩ ngợi điều gì đó.
“Em bị thương, bổn vương sẽ không động đến em.”
Shamul trừng mắt, ánh nhìn hung tợn như thể sắp cắn một nhát.
Bình thường hắn không tự xưng như vậy, Tân Hòa Tuyết thầm nghĩ, chẳng biết hắn đang bày trò giận dỗi kiểu gì.
Cuối cùng, Shamul dùng tấm thảm quấn chặt lấy người y, bế bổng lên, đi thẳng vào gian trong của cung điện nơi đặt bể tắm. Hắn thả Tân Hòa Tuyết xuống nước, như thể đối đãi với một món đồ quý giá cần được ngâm rửa cho sạch sẽ.
Tân Hòa Tuyết ngồi trong làn nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908093/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.