Từ khi Tân Hòa Tuyết đến Butto, đã gần nửa tháng trôi qua.
Có lẽ là do bị ảnh hưởng bởi thái độ mềm mỏng của y từ trước, Shamul lại tỏ ra khác thường, không hề có những hành động bốc đồng. Ngoại trừ khi cùng dùng bữa trong cung Meritt, hắn luôn khăng khăng phải bế Tân Hòa Tuyết ngồi lên đùi mình, cho đến khi cảm nhận được hơi phập phồng nhẹ nơi bụng người kia mới chịu buông ra.
Tân Hòa Tuyết cúi đầu, chậm rãi đón lấy thìa sứ từ tay hắn, từng miếng bánh mì vàng óng hay bánh tráng rưới mật ong đều được Shamul ân cần đút tận miệng.
Chỉ cần ngồi trong lòng hắn, Tân Hòa Tuyết không cần quay lại cũng có thể cảm nhận được ánh nhìn nóng rực đang đổ xuống người mình, không hề che giấu, hừng hực như ngọn lửa âm ỉ dưới lòng núi lửa, như muốn thiêu rụi, hòa tan lấy y.
Phía sau lưng, dường như không còn là vị Pharaoh Hạ Ai Cập quyền uy, mà là một con rắn độc mang lớp vảy đồng xanh sáng lấp lánh, đôi nanh dài bén nhọn lộ ra ngoài, chiếc đuôi khỏe khoắn khẽ đong đưa, vờn quanh con mồi của mình.
Nó chắc chắn sẽ cắn xuống, chỉ là, chưa phải lúc này.
Loài động vật máu lạnh ấy vẫn còn đắm chìm trong sự ấm áp mềm mại nơi con mồi, nên vẫn giữ lại đôi phần kiên nhẫn, nén lại cơn khát khao đang trào dâng, chưa vội cắm sâu nọc độc vào làn da trắng muốt, để dòng máu nóng tràn ra.
Ban đêm, Shamul luôn giam giữ Tân Hòa Tuyết trong vòng tay mình, nhưng y biết hắn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908091/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.