Khi con rắn xuất hiện trong tầm mắt, Tân Hòa Tuyết lập tức nhận ra nó.
Đó là loài rắn hổ mang bản địa ở Ai Cập cực độc, thân phủ lớp vảy vàng óng. Khi bị đe dọa, nửa thân trước của nó dựng thẳng lên, chiếc cổ phồng ra thành hình quạt, đặc trưng khiến bất cứ sinh vật nào đối diện cũng phải rùng mình vì cảm giác bị uy h**p.
Nếu đối thủ của nó không phải là một người mang đặc tính loài mèo.
Đôi đồng tử hình dọc của Tân Hòa Tuyết khẽ co lại, phản chiếu hình ảnh ngược của con rắn. Con rắn cũng dừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, bởi hơi thở tỏa ra từ hai kẻ trước mặt khiến nó cảnh giác.
Chính vì sự do dự chỉ kéo dài chưa đến hai giây ấy mà Lahotep đã kịp phản ứng.
Hắn nhanh như chớp bước lên, rút thanh kiếm bên hông. Tiếng lưỡi kiếm xé gió vang lên, một tia sáng lạnh lóe qua, phần cổ con rắn bị chặt đứt đôi, máu đỏ phun ra, thấm đẫm lớp cát vàng dưới chân.
Ánh thép phản chiếu sắc đỏ như đồng nung, ánh lên trong đôi mắt sâu thẳm của Lahotep, tối tăm khó đoán.
Hắn còn chưa kịp thu kiếm, thì thấy thần sứ phía sau khẽ lảo đảo. Thân ảnh áo choàng trắng nghiêng ngả, rồi đổ gục xuống đất.
Lahotep buông rơi trường kiếm, lao tới đỡ lấy thanh niên đã ngất lịm, giọng nói vang lên đầy hốt hoảng:
“Iah!”
………
Đêm buông xuống.
Trên sông Nin, những âm thanh ồn ào náo nhiệt của ban ngày dần lắng lại, thay vào đó là tiếng gọi con của các bà mẹ, tiếng củi cháy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908070/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.