Nubu bước lên một bước, chắn ngang giữa Anath và Tân Hòa Tuyết. Hắn vốn vẫn đứng canh ở ngoài đình viện trung tâm trong suốt buổi yến tiệc, với thân phận thị vệ, không có tư cách bước vào đại điện. Vì thế, hắn hoàn toàn không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì giữa hai người kia.
Nhưng điều đó không ngăn được hắn cảm nhận được sự l* m*ng, khinh thường rõ rệt từ hành động vô lễ, hấp tấp của Anath khi đối diện với Tân Hòa Tuyết.
Nubu đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng nếu người trước mặt có bất kỳ cử động mạo phạm nào, hắn sẽ lập tức rút kiếm.
Bàn tay ấy bỗng bị bao phủ bởi một luồng hơi ấm mềm mại.
“Đừng lo, Nubu.”
Giọng nói dịu dàng kia khiến toàn thân Nubu lập tức cứng đờ, như hóa thành tượng đá, không dám nhúc nhích.
Thấy hắn vẫn đứng yên không phản ứng, Tân Hòa Tuyết khẽ ấn nhẹ lên mu bàn tay hắn, lực ấn vừa đủ để hắn cảm nhận được ý tứ: “Được rồi.”
Nubu lập tức thả lỏng, thu tay khỏi chuôi kiếm, lùi lại một bước, lặng lẽ đứng sang bên, nhường ra khoảng trống giữa hai người.
“Đại nhân Anath, ngài có chuyện gì muốn nói sao?”
Cảm xúc trên khuôn mặt Tân Hòa Tuyết vẫn không vẫn không thay đổi, giống như không muốn tiến hành truy cứu hành động mạo muội của vị hoàng tộc kia, giọng nói y tuy rét lạnh nhưng không lạnh đến mức thấu xương.
“Nếu không có gì, thì đêm đã khuya, tôi phải trở về nghỉ ngơi rồi.”
Trong khoảnh khắc đôi môi hồng nhạt ấy khẽ mở trên khuôn mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908071/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.