Thấy Tân Hòa Tuyết im lặng, gương mặt trắng nõn của y ẩn khuất trong chiếc áo choàng rộng, dưới bóng râm của vành nón rộng che khuất nửa ánh nhìn.
Lahotep mỉm cười, ôn hòa nói:
“Iah, đừng lo lắng. Nếu đó là ý nguyện của ngài, tôi đương nhiên sẽ để hắn ở lại. Chỉ là muốn trở thành người có tư cách ở bên cạnh thần sứ, bảo vệ ngài, thì năng lực hắn phải trải qua sự kiểm tra của Thần Mặt Trời.”
Vị vương trẻ tuổi của Thượng Ai Cập ấy mang trong đôi mắt sắc tím xanh cùng một màu với mẫu thân mình. Khi hắn mỉm cười, những đường nét tuấn tú càng trở nên ôn hòa, nhân hậu. Ánh nắng vàng kim xuyên qua những kẽ cột của của tòa nhà, chiếu lên thân hình rắn rỏi của hắn, như tạo nên những hoa văn thanh thoát trên cơ bắp của hắn như thể phủ lên người một tầng hào quang mạ vàng, khiến khí phách của hắn càng thêm uy nghi, rực rỡ.
Khí chất và dung mạo của hắn hoàn toàn phù hợp với hình tượng vị quân vương mà dân sông Nin tôn sùng: văn võ song toàn, nhân từ độ lượng. Bảo sao khi hai miền Thượng – Hạ Ai Cập thống nhất, lòng người lại nghiêng hẳn về phía Thượng Ai Cập.
Lahotep tiếp lời:
“Saito là chiến binh quả cảm và thiện chiến nhất trong giới quý tộc Thượng Ai Cập. Ngay cả đội trưởng đội cận vệ hoàng cung cũng không phải đối thủ của hắn.”
“Nếu người nô lệ đến từ Nubia này thật sự muốn ở lại, tôi sẽ xóa bỏ thân phận nô lệ của hắn, và sắp xếp cho hắn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908069/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.