Ngài Saito đã nói đó là ban ân, vậy thì, tất nhiên, chính là ban ân.
Người lính canh vừa nãy còn buột miệng nói lời xua đuổi, giờ trong lòng thấp thỏm bất an, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng, cái dáng vẻ kiêu căng, ngạo mạn khi đối mặt nô lệ lúc trước hoàn toàn biến mất.
“Sa–Saito đại nhân! C–Con mèo này… không phải loại mèo bình thường đâu ạ!”
Hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay chống trên cát nóng, trán dán chặt vào mặt đất. Giọng nói vì sợ hãi mà run rẩy, song hắn cố cất cao thanh âm, mong sao sự nịnh bợ của mình nghe ra thật thành khẩn:
“Nó nhất định là sứ giả của thần linh! Chỉ có ngài, người được Minh giới che chở, mới xứng đáng nhận được sự ban ân thiêng liêng như vậy! Vuốt của nó chạm vào máu thịt ngài, ấy là đang truyền xuống thánh ý và lời chúc phúc của thần!”
Ánh mắt băng lạnh của Anubis lướt qua người lính canh. Dường như hắn rất hưởng thụ việc người kia tin rằng chỉ có hắn mới xứng nhận được sự ban ân ấy.
Bằng giọng điệu phẳng lặng, Anubis hiếm khi mở miệng:
“Ngươi nói cũng không tệ.”
Người lính canh đột nhiên ngẩng đầu, liếc thoáng qua con mèo trắng, rồi lập tức cúi gập xuống, yết hầu giật khẽ, cố tiếp lời:
“Vừa rồi tôi ngu dại suýt nữa xúc phạm đến sự ban ân thần thánh này. Xin cho phép tôi được chuẩn bị một chút cống phẩm… Không, không phải dâng cho con mèo, mà là dâng lên ngài, thưa đại nhân! Để cảm tạ việc ngài đã dẫn dắt thần tích giáng lâm!”
“…… Ừm.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908066/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.